Sau những ngày đi qua nhiều sân khấu, những chuyến đi và những cuộc gặp gỡ, NSƯT Như Huỳnh thích trở về nhà, tự tay pha một ấm trà rồi ngồi xuống bên mẹ, bên người thân. Chị không xem đó là một thú vui cầu kỳ. Với chị, một chén trà đôi khi chỉ là một cái cớ để những người thương nhau có thêm thời gian ngồi cạnh nhau, hỏi han nhau vài câu chuyện thường ngày.
Ngày 28/8, Như Huỳnh mang "Dạ Cổ Hoài Lang" đến Lễ hội Khinh khí cầu Cà Mau lần thứ nhất. Dịp Quốc khánh 2/9, chị tiếp tục có mặt tại Ninh Bình trong chương trình nghệ thuật phục vụ Lễ Quốc khánh.

NSƯT Như Huỳnh
Những sân khấu nối tiếp, những chuyến đi và lịch trình biểu diễn đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống của nữ nghệ sĩ. Nhưng sau những giờ phút đứng dưới ánh đèn, điều chị mong muốn đôi khi chỉ là được trở về nhà, ngồi bên những người thân thuộc và sống với một nhịp chậm hơn.

Có lẽ cũng từ những khoảng thời gian như thế mà tình yêu với trà ở Như Huỳnh lớn dần. Chị không nhớ chính xác từ khi nào mình bắt đầu có thói quen pha trà mỗi ngày. Chỉ biết rằng, những buổi ngồi bên mẹ, bên người thân, trước mặt là một ấm trà và vài chiếc chén nhỏ, dần trở thành những khoảnh khắc chị trân trọng.

“Tôi thích tự tay pha trà. Từ lúc làm nóng ấm, chiêm ngưỡng trà, cho trà vào, rót nước, chờ trà ngấm rồi chậm rãi rót ra từng chén nhỏ… tất cả những điều ấy khiến mình có cảm giác được sống chậm lại”, Như Huỳnh chia sẻ.

Có lẽ, điều giữ chị ở lại với trà không chỉ là hương vị. Đó còn là cảm giác được ngồi xuống sau những ngày bận rộn. Khi pha trà, người ta khó vội. Phải chờ nước, chờ trà ngấm, rồi chậm rãi rót ra từng chén. Trong khoảng thời gian ấy, câu chuyện giữa những người ngồi cùng nhau cũng tự nhiên mà dài hơn.

“Tôi nghĩ, điều quý giá nhất của một chén trà không nằm ở trà ngon đến đâu, mà nằm ở người mình được ngồi cùng khi thưởng trà”.

Những lúc pha trà cho mẹ hay người thân, Như Huỳnh không nghĩ đó là một nghi thức gì lớn lao. Chị chỉ thấy mình may mắn vì còn có mẹ, có gia đình, có bạn bè để mời nhau một chén trà, còn có những người thân để cùng ngồi bên bàn trà và trò chuyện.

Càng trưởng thành, người ta càng dễ nhận ra có những điều trước đây mình từng cho là bình thường, đến một lúc lại trở thành điều đáng quý. Một buổi ngồi bên mẹ, nghe lại một câu chuyện cũ, nhìn người thân nâng chén trà hay cùng nhau nói vài chuyện không đầu không cuối... Những khoảnh khắc ấy chẳng có gì đặc biệt, nhưng lại là những ký ức mà người ta thường muốn giữ thật lâu.

“Cuộc sống của một người nghệ sĩ vốn dĩ có rất nhiều lịch trình, nhiều cuộc gặp gỡ, nhiều ánh đèn và những chuyến đi. Nhưng sau tất cả, tôi vẫn thích được trở về với những điều thật giản dị. Sân khấu cho tôi ánh sáng, còn gia đình cho tôi sự bình yên. Và tôi luôn biết mình may mắn khi có một nơi để trở về”, chị nói.

Với Như Huỳnh, trà vì thế không phải câu chuyện về sự sành điệu hay cầu kỳ. Trà nhắc chị kiên nhẫn hơn và biết ơn hơn. Có những thứ cần thời gian mới có thể cảm nhận trọn vẹn. Một chén trà cũng vậy, phải chờ trà ngấm mới biết được hết hương vị của nó.

NSƯT Như Huỳnh thích trở về nhà, tự tay pha một ấm trà rồi ngồi xuống bên mẹ, bên người thân
Chị yêu trà bởi trà khiến mình biết đón nhận những gì đến với cuộc sống, dù thuận duyên hay nghịch cảnh. Có lúc, chị nghĩ con người cũng giống như một ấm trà: càng biết lắng lại, càng hiểu được giá trị của những điều tưởng như rất giản đơn.

Mẹ NSƯT Như Huỳnh
Như Huỳnh không nhận mình là người hiểu hết về trà hay có một thú thưởng trà thật sành. Chị chỉ là một người phụ nữ yêu những khoảnh khắc mà trà đem lại.
Vì thế, khi nói về mong muốn lan tỏa nghệ thuật trà gắn với cuộc sống, chị không hướng đến những điều quá xa xôi. Chị muốn trà hiện diện một cách tự nhiên trong đời sống, trong mỗi gia đình, trong những cuộc gặp gỡ và cả những phút người ta muốn tạm gác công việc sang một bên để ngồi lại với nhau.
Một ấm trà đẹp, cách pha đẹp hay một chén trà ngon, suy cho cùng, cũng không có nhiều ý nghĩa nếu thiếu một người để mời và một người sẵn lòng ngồi xuống cùng mình.

NSƯT Như Huỳnh và mẹ
Có lẽ Như Huỳnh cũng tìm thấy sự đồng điệu giữa trà và nghề hát mà chị theo đuổi. Một câu hát muốn chạm đến người nghe cần những khoảng lặng. Một chén trà cũng cần thời gian để hương vị từ từ hiện ra. Cả hai đều không dành cho sự vội vàng.
Sau những ngày đứng dưới ánh đèn, nữ nghệ sĩ lại trở về với khoảng lặng rất riêng của mình. Đó có thể là một buổi ngồi bên mẹ, một cuộc trò chuyện cùng người thân, hay chỉ đơn giản là tự tay pha một ấm trà và ngồi xuống. “Tôi pha trà không phải để chứng minh mình biết thưởng trà, mà để nhắc mình biết thưởng thức cuộc sống”, chị chia sẻ.
Có lẽ, đó cũng là điều Như Huỳnh muốn giữ lại giữa một cuộc sống nhiều chuyển động: được làm nghề mình yêu, được đi đến nhiều nơi, được đứng trên sân khấu, nhưng sau cùng vẫn có thể trở về nhà, rót một chén trà cho mẹ, cho người thân và ngồi lại với nhau thêm một lúc. Bởi đôi khi, bình yên chẳng phải điều gì lớn lao. Bình yên chỉ là sau một ngày dài, mình vẫn còn một người để mời một chén trà.
- NSƯT Như Huỳnh là nữ nghệ sĩ cải lương được khán giả và đồng nghiệp yêu mến, ưu ái gọi bằng danh xưng “hoa hậu cải lương”.
- Năm 2024, chị được vinh danh “Diễn viên cải lương xuất sắc” tại Lễ trao giải thưởng sân khấu năm 2024 của Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam. Trước đó, Như Huỳnh giành Huy chương Vàng tại Hội diễn Sân khấu cải lương chuyên nghiệp toàn quốc 2024 và được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch vinh danh là Nghệ sĩ cải lương tiêu biểu năm 2024.
Linh An

