Đẹp Việt
Tin tức giải trí, thời trang, sức khoẻ, sắc đẹp cho phụ nữ Việt Nam hiện đại

MC NTK Huyền Châu – Đã có lúc cố gắng lạc quan dù trong lòng đầy giông bão

Trong một cuộc chia sẻ gần đây giữa MC, NTK Huyền Châu và Nhà báo Phan Đăng đã gây chú ý bởi những cảm xúc rất thật, những câu chuyện mà chưa bao giờ Huyền Châu hé lộ đã được chia sẻ một cách chân thành nhất.

“Đã có lúc 3 mẹ con tôi lấy 1 chiếc xe ô tô nhỏ làm cái nhà, đêm ngày hôm đó là đêm mưa bão lớn khủng khiếp. Khi đó trong túi tôi chỉ còn 65 ngàn đồng và tôi nghĩ dù ở bất cứ hoàn cảnh nào cũng không bao giờ để con rơi vào hoàn cảnh giống như mình. Không bao giờ muốn con mình có điều kiện cuộc sống, cơ sở vật chất không tốt, lúc đó phải tư duy xem bây giờ nên làm như thế nào” – MC Huyền Châu chia sẻ.
Cô tiếp tục kể câu chuyện đã qua của mình: “Ngày đó là ngày giông bão trong 1 bãi đậu xe ngoài trời, khi đó chở 2 con nhỏ trên chiếc ô tô đi vay tiền để mua. Khi đó 3 mẹ con đã lôi ra 1 quyển sách, bật nhạc thiền và cùng đọc sách. Tôi phải giữ cho mình sự lạc quan, bình ổn đến tận giây phút cuối cùng. Mặc dù trong lòng mình tràn ngập những cơn sóng bão, sự dữ dội, tức giận, uất hận, đau khổ, thương xót cho những đứa con của mình. Từng ấy cảm xúc ào vào trong một con người, một cơ thể nhỏ bé của người phụ nữ như tôi chịu đựng từng ấy thứ. Như một thứ mà nếu xé toạc ra thì nó sẽ bung ra rất là lớn.
Tôi có bản năng đặc biệt là khi khó chịu nhất cũng không phát ngôn ra những câu khó chịu, nếu mọi người nghĩ là để kìm hãm bản thân, giả dối thì là không phải mà là sự cân bằng bản thân. Khi đó trong người đang phải chịu đau đớn, chỉ cần ai hỏi câu ‘Em có ổn không?’ là sẵn sàng oà khóc. May mắn mình không oà khóc ra như thế với con mình, không bạo hành con. Có thể có những người mẹ ở giai đoạn quá bĩ cực thì họ sẽ bạo hành con cái họ, họ thấy rằng những đứa trẻ phiền phức hoặc là nếu họ không làm thế với con họ thì họ sẽ cùng con quyên sinh.
Khi đó con lớn 2 tuổi, con bé 1 tuổi, nghe mẹ kể câu chuyện trong sách thiếu nhi, những mẩu truyện rất ngắn nhưng nó cũng giúp tôi tỉnh thức. Tại sao thế giới trẻ con hồn nhiên như thế này, con chỉ cần mẹ thế này con đâu cần mẹ phải hoành tráng, thành đạt, nữ tướng trong 1 gia đình chỉ tay 5 ngón. Con chỉ cần giây phút này, thời gian này, giọng nói này và không gian này. Mặc dù bên ngoài tiếng mưa rả rích kèm bên trong mình cũng muốn bật ra, chính đoạn ở giữa mình cân bằng lại thì mọi thứ điều tiết lại cơ thể.
Câu nói tôi rất thích ‘Chúng ta không có một nỗi sợ nào cả cho đến khi có người nói với chúng ta về nó’. Chính thời điểm tôi đóng cửa với tất cả thế giới thì không ai có khả năng nói với tôi về nỗi sợ. Mọi người không ai biết đêm qua tôi đã trải qua một đêm như thế nào, mọi người vẫn cư xử với tôi bình thường, tôi vẫn đối đáp lại với một khuôn mặt bình thường, vẫn dẫn chương trình bình thường. Mà không chỉ một đêm như vậy, đã có rất nhiều đêm như vậy. Đồng nghiệp của tôi mà biết câu chuyện của đêm hôm đó thì chắc rất bất ngờ vì họ không hề biết tôi đã từng gặp khó khăn như thế nào.
Nếu nhân viên của tôi ngày hôm nay có đến muộn vì mưa gió, hỏng xe,… tôi đều lùi lại một chút vì có thể đêm qua họ đã có một đêm không bình thường giống như mình năm ấy.
Tôi rất muốn có một gia đình nhưng theo một khía cạnh hoàn toàn khác với đầy đủ tình cảm và sự yêu thương vì đã phải chiến đấu rất nhiều với chính bố mẹ của mình để có được tình cảm và sự yêu thương.
Đã từng hỏi rất nhiều, ước nhiều rằng tại sao mọi người không cư xử bằng yêu thương bằng sự thấu hiểu cảm thông mà mọi người lại cư xử bằng lập trình. Tức là xã hội nhìn vào con gái phải đi lấy chồng, nhịn chồng, thậm chí là chịu sự xúc phạm, áp lực từ phía gia đình, bị đòi hỏi. Phụ nữ bây giờ bị đòi hỏi phải biết nấu cơm, rửa bát, nhặt rau, chăm con. Ai chẳng nấu cơm, ai chẳng dọn được nhà, thiên chức đẻ con cũng phải là phụ nữ đây là cái đòi hỏi, áp lực rất lớn.
Đối với tôi đây chính là bị tra tấn, vì họ là con người, họ thích thì họ có thể sinh con, thích thì nấu cơm, không thích thì có thể không làm bởi vì hôm đó có thể tâm trạng không tốt, sức khoẻ không bình thường miễn là được ở bên nhau.
Tôi không phân biệt về giới nên vẫn có niềm tin vào con người, thậm chí đã có lúc có cả niềm tin vào những người làm cho mình đau khổ. Tôi tin rằng một ngày nào đó bố mẹ mình sẽ không tư duy theo thế hệ cũ nữa, bố mẹ sẽ cởi mở và đón nhận những năng lượng mới. Mọi người cũng sẽ hiểu rằng đấu tranh để làm gì, xung đột và đòi hỏi để làm gì khi tất cả chúng ta cùng sinh ra ở một hành tinh này rồi cũng biến mất trong cùng một hành tinh này thì tất cả những xung đột giống như là một thứ chúng ta bước qua và trải nghiệm chứ không phải là những thứ chúng ta lưu giữ lại hoá thân mình trở thành một con người như thế”.
Do đã biết vẽ trước khi biết viết, Huyền Châu đã vẽ tất cả những thứ có thể vẽ trên trước mặt của mình, ngày đi học những quyển vở toán đều trở thành vở vẽ, sách giáo khoa đều có nét vẽ của cô, kể cả bàn học, những bức vẽ đều rất đẹp. Đó cũng chính là bước đệm cho thành công là NTK thời trang của ngày hôm nay NTK Huyền Châu.
Trong tương lai, Huyền Châu muốn trở thành một nhà giáo dục dù ở bất kỳ lĩnh vực nào, đến bây giờ cô vẫn ao ước muốn trở thành một cô giáo.
Linh An

Bạn cũng có thể thích