Đẹp Việt
Tin tức giải trí, thời trang, sức khoẻ, sắc đẹp cho phụ nữ Việt Nam hiện đại

Tình yêu tội lỗi

Thi trượt đại học, cô cùng mấy chị em của mình mở cửa hàng kinh doanh. Học hành không mấy suất sắc vậy mà trong kinh doanh cô lại tỏ ra là người rất thông minh, biết tính toán. Mới bắt đầu họ mở cửa hàng quần áo, sau đó là nhà hàng. Ngày tôi thi vào đại học, cô đã có trong tay một nhà hàng khá lớn.

Hữu là bạn trai của cô, lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy tim tôi đã loạn nhịp, tôi tự nhủ: “Nhất quyết không được để người đàn ông này làm chú mình”.

Ngày mới nhập học, cô đã dẫn anh ấy đến trường thăm tôi. Tôi còn nhớ như in đó là một buổi chiều thứ 7, Hữu mặc áo phông quần bò trông rất bảnh. Hai người dẫn tôi đi ăn, trong bữa ăn cô nói chuyện với tôi rất nhiều nhưng tôi không hề để ý, hai mắt chỉ nhìn chằm chằm vào chàng hoàng tử trong mơ của mình. Có lẽ họ coi tôi là trẻ con, có lẽ anh ấy sẽ trở thành người chú tương lai của tôi.

Tôi đang làm việc tội lỗi với cô của mình – Ảnh minh họa

Tôi không phải là một đứa hư hỏng, tôi thông minh, xinh đẹp, cần cù, chịu khó, tôi có thể giành học bổng, có thể đoạt giải tại cuộc thi biện luận bằng cả hai thứ tiếng Trung và Anh… chỉ vì được cưng chiều quá nên tính tình tôi khá ương bướng, ích kỷ và đôi chút trẻ con. Hữu giống như quả táo bị người khác cướp đi chỉ vì tôi là kẻ đến muộn. Cứ có thời gian là tôi lại chạy đến nhà cô chơi.

Hữu cũng chiều tôi giống như cô vậy nhưng cách thể hiện của hai người lại khác nhau. Tôi chỉ thấy vui khi cô véo vào má tôi trách yêu “ngốc quá” nhưng nếu Hữu làm vậy thì tôi lại thấy toàn thân mình rung động… những chuyện đại loại như vậy có rất nhiều. Nhưng cuối cùng thì hai người cũng lấy nhau khi tôi đang học năm thứ 3 đại học.

Bài tập tốt nghiệp không nhiều, do thành tích học tập của tôi khá suất sắc nên đã sớm có công ty muốn ký hợp đồng với tôi. Chính bởi thế mà thời gian đó hầu như ngày nào tôi cũng đến nhà cô chơi. Khi đó cô đang mang bầu được 3 tháng. Một buổi chiều đầu tháng 7, tôi tốt nghiệp ra trường, Hữu đã đến giúp tôi chuyển đồ. Vì công ty không có chỗ ở cho nhân viên nên cô bảo tôi tạm thời chuyển đến nhà cô ở.

Vì giúp tôi chuyển đồ từ xe vào nhà mà toàn thân Hữu ướt đẫm mồ hôi, anh liền cởi áo ngoài và nằm ngay lên ghế sofa. Cô chuẩn bị đến viện siêu âm, nhìn thấy chồng như vậy, cô bảo: “Anh nghỉ đi vậy, em tự đi cũng được. Mà anh mặc áo vào đi, không thấy xấu hổ trước mặt cô cháu gái à!”. Hữu vừa cười vừa đi vào nhà tắm: “Linh là cô bé ngoan, sẽ không cười chú đâu mà lo”. Đi qua chỗ tôi chú còn véo má tôi bảo: “Phải vậy không cô cháu gái?”. Rồi cô cười bước đi. Nhìn bóng dáng cô mà nước mắt tôi bỗng tuôn trào.

Tiếng nước chảy rào rào trong nhà tắm khiến con tim tôi loạn nhịp. Tôi bỗng đứng dậy, vừa cởi quần áo vừa đi về phía nhà tắm, trong tim như có lửa đốt, đầu óc trở nên trống rỗng… Cửa nhà tắm không khóa, tôi mở cửa bước vào. Hữu giật thót mình khi thấy tôi “khỏa thân”, anh hốt hoảng: “Linh, cháu, cháu…”.

Tôi nhìn Hữu chăm chú rồi bước thẳng đến trước mặt anh: “Em muốn nói với anh 2 điều, thứ nhất em không phải là trẻ con, thứ 2 là em yêu anh!”. Hữu vội vàng tìm quần áo nhưng tôi đã kịp sà vào lòng anh, ôm anh thật chặt và khóc: “Anh không biết em yêu anh nhiều thế nào đâu, ngay từ đầu em đã yêu anh, em không muốn gọi anh là chú, anh có biết trong lòng em đau khổ thế nào không?”. Hữu muốn đẩy tôi ra nhưng tôi đã hôn anh thật chặt… rồi hai chúng tôi đã “hòa quyện” vào nhau.

Tôi không dám ở lại nhà cô nữa mà cùng một đồng nghiệp thuê một căn nhà nhỏ để ở. Tôi không thể bình tĩnh đối mặt với Hữu trước mặt cô. Tôi giống như con đà điểu vùi mình trong cát, tự lừa dối mình, lừa dối người để tận hưởng thứ tình yêu không thuộc về mình. Sau đó thì con gái của cô cũng ra đời. Nhìn Hữu tận tình chăm sóc, yêu thương hai mẹ con cô, lòng tôi đau như cắt.

Tôi nói lời chia tay với Hữu và bảo anh tôi đã có người yêu. Lúc đầu anh còn trầm tư, nhưng sau đó anh cười bảo: “Cũng phải thôi, khi nào em đưa cậu ấy đến nhà giới thiệu nhé”. Nhìn Hữu đi ra cửa tôi rất muốn khóc mà không sao khóc nổi. Một mình ngồi lặng nghĩ về tương lai tôi thầm nhủ: “Linh ơi, có lẽ phải dừng chân tại đây thôi nếu như không muốn rơi xuống vực thẳm”.

Khánh Chi (tổng hợp)


Bạn cũng có thể thích