Đẹp Việt
Tin tức giải trí, thời trang, sức khoẻ, sắc đẹp cho phụ nữ Việt Nam hiện đại

Những học trò “đặc biệt” của lớp vẽ Megan Gallery

Triển lãm tranh nghệ thuật của trẻ tự kỷ với tên gọi “Sắc màu – Những mảnh ghép”, được triển lãm tại Megan Gallery, số 299 Trung Kính, quận Cầu Giấy, Hà Nội. Triển lãm gồm hơn 40 bức tranh của 6 em nhỏ tự kỷ: Hương Giang, Văn Duy, Tuấn Duy, Trung Hiếu, Quang Huy và Danh Lâm.

Tô Đỗ Hương Giang

Vào giữa năm 2010, bố mẹ bé Tô Đỗ Hương Giang (SN 2007) tại Hà Nội, với tên thân mật là Nhím phát hiện ra con mắc hội chứng tự kỷ. Nhím không phát triển ngôn ngữ, giao tiếp kém và tăng động kém tập trung. Sau một thời gian được sự nhờ sự can thiệp tích cực của các thầy cô và bố mẹ Nhím đã có thể hiểu được những gì mọi người nói với mình và thể hiện được những nhu cầu tối thiểu của bản thân. Lúc này, Nhím cũng bộc lộ được sự yêu thích của mình với môn vẽ. Với những nét vẽ nguệch ngoạc Nhím có thể vẽ lên bất cứ thứ  gì mà con thấy.

Đến đầu năm 2020, tình cờ qua mọt người em mà mẹ Nhím biết đến lớp vẽ thiện nguyện ở trung tâm Megan Gallery của cô Lương Giang, mẹ con đã cho con đến học. Buổi đầu tiên khi đưa con đến học, mẹ con cũng rất lo không biết con có thể theo học được không. Nhưng thật bất ngờ sau gần 1 năm theo học, từ một cô bé chỉ biết vẽ những nét vẽ nguệch ngoạc, không biết cách tô màu mà đến giờ với sự giúp đỡ của các thầy cô tại trung tâm con đã có thể vẽ được những bức tranh hoàn chỉnh và rất đẹp. Con cũng chịu khó ngồi tập trung vẽ hơn và đặc biệt con rất thích đi học vẽ ở lớp cô Lương Giang, tuần nào con cũng chỉ mong đến thứ 6 để được đi học vẽ. “Bố mẹ con rất cảm ơn cô Lương Giang và các thầy cô ở trung tâm Megan Gallery đã cho con và các bạn như con có được một lớp học đầy bổ ích và giúp chúng con ngày một tiến bộ hơn”, mẹ của Hương Giang chia sẻ.

Nguyễn Văn Duy

Khi Nguyễn Văn Duy (SN2008) tại Hà Nội, được 17 tháng tuổi thì gia đình phát hiện cậu bị hội chứng tự kỷ. Duy được bố mẹ đưa đến trung tâm can thiệp nhưng không có sự tiến bộ. Từ lúc 2 tuổi cậu càng có biểu hiện  rõ rệt hơn, tăng động nhiều hơn,  hay chơi một mình và phá bỏ đồ chơi khi cáu lên, với biểu hiện có thể tự đánh mình như đập đầu vào tường và bất cứ chỗ nào. Đến 4 tuổi Duy mới bập bẹ được vài câu.

Tháng 6/2019, mẹ Duy thấy cậu xem và nhìn vẽ theo các tranh hoạt hình, Duy vẽ chì theo tranh mẫu và không bỏ xót chi tiết nào. Tình cờ tháng 9/2019 mẹ Duy biết đến lớp vẽ thiện nguyện của cô Lương Giang, khi đưa Duy đến lớp mẹ lo lắng vì ở nhà cậu tăng động rất nhiều chỉ sợ ra lớp không ngồi đước 5 phút. Nhưng khi ra lớp học có các cô chỉ dạy rất nhiệt tình nên cậu ngồi học rất ngoan ngoài sức tưởng tượng của mẹ. Duy theo lớp của cô Giang  được hơn 1 năm, giờ biết hơn rất nhiều và biết nghe lời mẹ hơn không như trước,cậu chỉ chờ thứ 6 hàng tuần để được học vẽ lớp của cô.

Vũ Đỗ Tuấn Huy

Là một đứa trẻ “đặc biệt”, nên đồ chơi của Vũ Đỗ Tuấn Huy (SN 2007) tại Hà Nội cũng rất đặc biệt. Không phải là ô tô điều khiển từ xa hay những thứ mà bất cứ đứa trẻ con nào cũng thích, Huy chỉ có một niềm say mê với màu sắc những hộp màu sáp, màu chì hay những tập bản đồ Việt Nam và thế giới chính là những “người bạn” của Huy. Những bức tường trong nhà chính là nơi mà Huy thể hiện niềm yêu thích với màu sắc. Cứ vừa tầm bắc ghế trèo lên là vẽ. Huy vẽ kín cả tường nhà.

Gia đình, bố mẹ Huy nhận thấy niềm yêu thích đặc biệt của Huy với màu sắc cũng đã tìm đến với nhiều lớp học họa, xin cho Huy theo học. Tuy nhiên, cũng chỉ được vài buổi là phải thôi vì Huy thích vẽ theo cách của Huy và các lớp học vẽ cũng không quen với việc trong lớp có một đứa trẻ “đặc biệt”.

Á hậu Yan My đến tham dự triển lãm

Qua một vài đồng nghiệp giới thiệu, gia đình đưa Huy đến với lớp học thiện nguyện của cô giáo, họa sĩ Lương Giang. Để được nhận vào lớp, Huy cũng phải trải qua một bài “sát hạch”, bức tranh Huy vẽ đã được cô Giang nhận xét là tốt và từ đó cho tới nay, cũng đã hơn 1 năm, Huy gắn bó với lớp, với trung tâm Megan Gallery.

Hoạ sĩ Lương Giang tại buổi triển lãm

Ở lớp thiện nguyện này, những đứa trẻ như Huy đã được các thầy cô chia sẻ yêu thương, chấp nhận khác biệt và dạy dỗ đồng hành đồng thời tiếp thêm ngọn lửa chính là tình yêu với hội họa, để khơi dậy năng khiếu cũng là mở ra một đường hướng phát triển trong tương lai cho chính những đứa trẻ vừa khác biệt lại vừa đặc biệt như Huy.

Nguyễn Trung Hiếu

Nguyễn Trung Hiếu – Một chàng thanh niên khá điển trai, với nụ cười tươi tắn khoe hàm răng trắng bóc. Hiếu sẽ khiến trái tim nhiều thiếu nữ thổn thức nếu như em chỉ ngồi chơi đàn hoặc vẽ tranh. Hiếu sinh vào mùa thu năm 1999 tại Hà Nội, xinh xắn như một thiên thần được gửi xuống thế giới loài người, đầu năm 2002, bố mẹ Hiếu phát hiện ra con mắc hội chứng tự kỷ với những triệu chứng rõ nét. Hiếu không phát triển ngôn ngữ, không nhận biết người thân, không có giao tiếp với ai, hoàn toàn rối loạn giấc ngủ và bài tiết. Hiếu như một cậu bé sống hoang dã trong rừng, bố mẹ em gần như không thể hiểu và giao tiếp với Hiếu.

Qua ngày sinh nhật 5 tuổi của Hiếu, cậu đã có thể nói được từ đầu tiên, thể hiện được những nhu cầu tối thiểu của bản thân, nhờ những can thiệp tích cực của bố mẹ và các thầy cô. Từ lúc này, Hiếu biểu lộ sự yêu thích với âm nhạc và hội họa, cả ngày em nghịch đàn và vẽ nguệch ngoạc lên bất cứ thứ gì trước mặt, bố mẹ đã mời thầy cô dạy nhạc, hoạ đến dạy cho Hiếu tại nhà, tuy nhiên gia đình không thể cho Hiếu học nhiều vì học phí khá là tốn kém.

Đến năm 2018, tình cờ mẹ Hiếu biết đến lớp vẽ thiện nguyện của cô Lương Giang, khi đưa em đến học, mẹ cũng rất lo lắng vì không biết em có theo được lớp hay không. Thật không ngờ sau hơn 2 năm gắn bó với lớp, đến nay Hiếu đã vẽ được những bức tranh rất đẹp, em cũng chịu khó ngồi vẽ, ít chạy nhảy hơn, đặc biệt là rất thích đi học vẽ lớp cô Lương Giang.

Phạm Quang Huy

Phạm Quang Huy (SN 2005) tại Hà Nội, khi sinh ra cậu khỏe – đẹp như bao em bé khác. Tháng 10/2007, cậu vẫn chưa biết nói, hay quấy khóc, hay bị tiêu chảy, gia đình đưa Huy đến Bệnh viện Nhi Trung ương khám và được các bác sĩ đề nghị theo dõi chứng tự kỷ. Tháng 3/2008 bác sĩ kết luận Huy mắc chứng tự kỷ điển hình (mức độ nặng – kèm rối loạn nhiều giác quan – nhất là xúc giác và thính giác; rối loạn giấc ngủ; rối loạn tiêu hoá, bài tiết; không phát triển ngôn ngữ).

Đến nay, Huy vẫn chưa có ngôn ngữ. Từ nhỏ Huy đã thích vẽ nguệch ngoạc khắp nơi, tuy nhiên gia đình không thể choHuy theo học vì học phí khá tốn kém. Tháng 4/2019, tình cờ mẹ Huy biết đến lớp vẽ thiện nguyện của cô Lương Giang qua giới thiệu của một chị phụ huynh, khi đưa Huy đến học, mẹ cũng rất lo lắng vì không biết em có theo được lớp hay không (vì em hay lăng xăng và gây tiếng ồn và cũng chưa biết dùng cọ – ở nhà toàn dùng bút chì sáp). Nhưng nhờ sự kiên trì, ân cần của các thầy, cô ở lớp vẽ Megan Gallery, sau hơn 1t năm tham gia nay Huy đã sử dụng cọ vẽ khá tốt, đặc biệt cậu cũng chịu khó ngồi vẽ, ít chạy nhảy hơn và đã vẽ được những bức tranh khá tốt. Mỗi thứ sáu hàng tuần, Huy thể hiện rất vui khi được đến lớp vẽ của cô Lương Giang.

Những học trò “đặc biệt” của cô giáo Lương Giang

Nguyễn Danh Lâm

Cứ gần đến ngày cuối tuần, tinh thần phấn chấn của Nguyễn Danh Lâm (SN 2002) hay còn được gọi với cái tên Gia Bảo lại tăng lên. Lâm luôn nhắc bố mẹ: “Đi học vẽ”, có vẻ rất mong chờ được đến lớp vẽ.

Từ khi tham gia học tại lớp vẽ thiện nguyện của cô Lương Giang, khả năng và cảm nhận về màu sắc trong hội họa của Gia Bảo tiến bộ rất rõ rệt. Được sự chăm sóc đặc biệt của cô Lương Giang và các anh chị tại lớp vẽ, bố mẹ cậu luôn hy vọng cậu đạt được những thành công trong hội họa và được xã hội công nhận.

Linh An


Bạn cũng có thể thích